chuyện cho mượn

____ Kể chuyện cho mượn 

03 năm đi tàu lượn khởi nghiệp, làm không ít cái ngu trên đời, mót ra mấy mẩu chuyện kể năm mới. Thực ra cũng chẳng phải là bí quyết. Chủ yếu tại vì cũng còn 1 chút lương tri, nên viết ra vậy thôi.

Uy tín mấy năm nay mới lòi ra là rất xa xỉ. 

Không phải người ta không trân trọng, mà bởi vì để giữ được nó thực sự rất khó.

Muốn trả nợ nhưng lực bất tòng tâm. 

Uy tín không phải muốn giữ mà được. 

Phải có Tâm. Phải có cả Tài. Chứ phá sản rồi, lấy gì trả? 

Kể chuyện mấy case nghe:

Trễ 1

Mặc dù biết là trễ hạn đó, nhưng có một người anh vẫn bám trụ kinh doanh. 

Vẫn tiếp tục trao đổi để bàn kế hoạch triển khai cái mới với sản phẩm tốt. 

Có được 1 chút, trả 1 chút.

Ít ra người ta cũng phải có Bản lĩnh để nói rằng 

“Tháng này thực sự gồng không nổi, có vướng gì của em, anh báo trước. 

Em giúp anh”.

10 người bốc hơi

1 người gọi lại

Cũng là trễ. Nhưng giữa Bản Lĩnh và Hèn nó cũng chỉ cách nhau 1 câu nói.

Cũng chỉ dám cứu những người có Bản Lĩnh.

Trễ 2

Có khách hàng mua cái nệm đầu dịch covid. Sau 2 năm, trả lại. 

HAI năm nha. Vẫn nhớ mà trả lại. Rất hân hạnh công ty chưa bay màu để nhận tiền.

Thời điểm đó mới gọi được vốn round đầu. 

Đa tạ.

Trễ 3

Đang yên đang lành, 2 mẹ con té xe, mất nửa năm mới phục hồi. 

Lúc trả nợ cảm ơn rối rít.

(Nếu gặp bên khác, chắc… đã không thể hồi phục.) 

Được thương sẽ được trả nợ cũng là một bí quyết mà … không ai dám làm. LOL.

Kể ra nhà đầu tư nói chả sai, “em làm từ thiện hả em” 

UY TÍN CANNOT SCALE.

Lender bên Hong Kong cứ nhất quyết bảo “Tao tin mày lắm đó nha chứ ở Việt Nam tao giải ngân có mình mày à. Payment Structure vầy là tao chỉnh cho mình mày. No commitment Fee cho m luôn đó!!! M có hỉu hông”

Chẹp. Nghe xong hết … muốn xù nó luôn. Haha.

Cũng cùng CLUB sống nhờ tín dụng mà. 

Uy tín RẤT đắt. Nếu như bạn thực sự hiểu. 

____ Kể chuyện cho tặng 

Bình thường mình mình cũng hay bà 8 với các bác Grab. Nhất là nghe giọng miền Trung là cảm tình. (Tại quê ở Quảng Ngãi chớ không có gì).

Người ta đâu phải dân thành phố suốt ngày tôn thờ Privacy, sợ dữ lịu cá nhân tuồng ra.

Có ai hỏi thăm giữa xã hội vô tri này là người ta tuông ra hết:

  • Lái Be phải trẻ nó mới nhận con ơi. Già như chú lái Grab được thôi à mà bây giờ lấy % cao hơn hồi xưa nhiều. Đi mưa 1 trận hổng được bao nhiêu chỉ có thêm… bao thuốc uống tại bị cảm
  • Lái Grab lâu lâu phải đổi xe xịn chị ơi, bữa em lái con Wave phèng quá KH thấy gần tới cancel. Từ ngày đổi xe xịn, tự dưng khác hẳn
  • Hồi xưa chú dạy nhảy đầm, giờ giới trẻ đâu thích học Salsa hay Cha Cha Cha đồ đâu. Nên chú chạy Grab, rồi cái cuối tuần mê nhảy chú xuống Bình Dương có CLB ở đó.

Bữa trúng 1 bác kể bị bệnh mà mổ ở 115 không có tiền nên thôi nhịn. Vợ làm BTaskee. Con đi học trường làng, lớp 8. Chú mà mổ thì vợ chú phải nghỉ chăm chú. Mất hết thu nhập.

Hỏi chú mổ mất bao nhiêu cái đường tiết niệu mà chú đắn đo.

10 triệu con ơi.

Nghe xong cái tui tỉnh người liền. Bình thường giải ngân tiền tỷ thấy vô tri dễ sợ. Người ta 10 triệu đào không ra để phẫu thuật.

Bác chở tới nhà. Mình động viên bác cố lên. 

Nói có 1 câu đó thôi mà tự dựng Bác rớt 2 giọt nước mắt. 

Tip bác 50K lì xì Tết. Bác alo trời ơi sao tip dữ quá. Bác đâu biết cuối tuần đó mình “phải” nhịn uống matcha 1 bữa. 

Xong cũng nổi máu anh hùng gửi bác 10 triệu bạc, “nhớ đi mổ nha bác”.

Để tui xem xem cái EQ của mình nó đạt mấy điểm, cá cược bác mổ hay là chọn chi tiêu cho cái khác cần kíp hơn. 

Đúng như mình dự đoán là bác không chọn đi mổ mà làm việc khác. Bác gửi quà ở Sóc Trăng lên thì cũng duôi, nhưng mà mình cũng hụt kpi trước 30t là giúp ai đó chữa bệnh. 

Chắc nãy giờ tưởng chuyện có hậu phải hông mấy má = ) 

Đời không như là mơ với những con mẹ nhiều lương tri hay mơ mộng (như mình)

Mà vậy nên chắc ông bà độ.

Tính ra thì EQ cũng tăng mấy bậc sau 03 năm làm nghề.

IQ thì nhờ AI cho thông minh mà chắc cũng chưa ăn vào đâu ở Việt Nam tại dân ta giàu không liên quan đến chuyện dân ta muốn trả tiền. Scoring chán chê rồi cũng quay lại tình cảm anh anh em em. 

Thương thì trả. Ghét thì xù.

Cuối cùng là gì?

Sống chết là ở cái thái độ.

Ôi chị sếp đời đầu tặng cuốn sách hồi mới đi làm mà liếc qua cái tựa muốn nổi da gà. 

Đúng quá sớm cũng sai.

“Dại cũng chết

Không cũng chết

Chỉ có Biết là Sống.”

Nhân tháng Sanh thần đã hết 30 tuổi, thật xương máu.

Hy vọng vẫn có thể kiếm tiền với 1 mảnh Lương tri vắt vai.

Cảm ơn An đã không bỏ cuộc. Cảm ơn anh em đã lăn xả. 

Qua covid. Qua suy thoái. Sắp bất tử rồi anh em ạ. 

Mãi chiến,

English

mstruonganh's avatar
mstruonganh

Olivia, Peace & The Olive Tree | www.mstruonganh.com

Leave a comment