Viết cho những ngày

And it’s alright to be vulnerable…

It was the first time ever in my life that I’ve seen an American guy, with clumsy hair, muscular body shape and chiseled face, suddenly cry in front of the whole class. He was talking about his disabled mother, answering a typical mock interview question :”Tell me a little bit about yourself” I’m not writing […]

Read more
Tản văn, Viết cho những ngày

Tản văn không tên 4.

  Bình khép chặt hai lòng bàn tay, co ro tựa đầu nhìn ra cửa sổ nơi cảnh vật cứ trôi vụt đều đặn vô định vô hình… Tàu dừng, tự hỏi liệu mình có va vào ai trong cuộc đời này để đi tiếp chuyến tàu khác. Hay đúng hơn là còn có thể va […]

Read more
Tản văn, Viết cho những ngày

Tản văn không tên 3

Con người ta đâu phải là sỏi đá, thế mà đối với nhau cứ liên miên liệng gạch. Mà có đôi khi sỏi đá không hẳn là vô tri… Nó cũng vỡ, cũng mòn, cũng nứt nẻ vậy Nó tự hỏi con người được bao bọc bởi gì để cứng rắn, dẻo dai được vậy. […]

Read more
Viết cho những ngày

Tản văn không tên 3.

Con người ta đâu phải là sỏi đá, thế mà đối với nhau cứ liên miên liệng gạch. Mà có đôi khi sỏi đá không hẳn là vô tri… Nó cũng vỡ, cũng mòn, cũng nứt nẻ vậy Nó tự hỏi con người được bao bọc bởi gì để cứng rắn, dẻo dai được vậy. […]

Read more
Tản văn, Viết cho những ngày

Tản văn không tên 2

Liên nhìn cái bình vỡ. Thuỷ tinh vụn đẹp lấp lánh sắc sảo phết… Liên nhìn cái thành quả tự mình gây ra thích thú, thú y như cảm giác sáng nào cũng ngắm gương, thấy mặt mình cứ như soi qua được cuộc đời kẻ khác, thấu tim gan người ta. Liên không dọn, […]

Read more
Tản văn, Viết cho những ngày

Tản văn không tên 1.

Khuya, Lãnh ăn cháo trắng… Lạt nhách, lỏng bỏng nước. “Đậu xanh thịt chó”, Lãnh khuấy khuấy cái muỗng, khua đếm mấy hạt cháo bạc bẽo như đời cứ đang quay Lãnh… Ôi nhìn cái dòng xe cứ vèo vèo phóng trước mắt dưới ánh đèn loang lổ trên nền đường mưa, thấy có cái […]

Read more
Viết cho những ngày

Đổ về đâu hả em…

Yêu thương nên đổ về đâu hả em Hay là mình cứ đem cất đi, vào ngăn nào đấy ở trong tim, chờ ai đến mở nó ra lại Hay là mình cứ bỏ nó ở lại, để ra đi và ngủ quên Hay là mình đem theo, giày vò để nó cứ sống, vẫn […]

Read more
Viết cho những ngày

Tự truyện điên

Nhiều khi con người ta đâu muốn trở thành kẻ hay viết, chỉ tại cái chữ có quy luật cũng lạ: phải đau mới viết được. Một niềm đau của sự thánh thiện, yêu mến cái đẹp ngay cả khi nó đổ vỡ. Cứ mỗi lần viết nó lại tự hỏi mình tìm gì và […]

Read more
Viết cho những ngày

Con nhớ ngày xưa…

Con nhớ ngày xưa nhà mình có một cái ao nghiêng bóng hai cây dừa, ngay giữa vườn cây toàn buồng chuối với cây mít, nơi mấy con gà cứ chạy le te tứ phía ị tầm bậy ra sân, thậm chí ngay trong nhà. Thế là làm từ bé con sợ con gà vì […]

Read more
Viết cho những ngày

Sometimes,

Sometimes I wished my parents could onl facebook, read my English posts to know what’s truly going on with me, when I’m upset, alone and even mad. All I typed on my blog for them is just the sunny happy fun side of my life here & no one in the family actually gets what […]

Read more
Viết cho những ngày

Hello … 2012, calmly and quietly

2012. I couldn’t believe that I started to hate the city life, so loud & so notorious. After all the fun, it just made my reality become so unreal that I couldn’t help wondering  “Did it really happen?… Did I really laugh …” I’ve been tired of shopping, of talking, of laughing, of hanging out, […]

Read more
Viết cho những ngày

3 chuyện cười của thằng em tớ

haha…chuyện cũng khá tức cười, tương tự mấy mẩu chuyện cười trên báo hay đăng, có điều 3 chuyện sau đây là do thằng em zai 8t của tớ nó “sáng tác”: 1. “Vậy là con thúi lắm hả ?” Cả nhà tớ đang xem phim chiếu cảnh một cô diễn viên đi sanh em […]

Read more